TỪ DẠO ẤY NHUNG NHỚ HƯƠNG GIANG, NAY NHỚ BẠN HOÀNG EM – Đinh Hoa Lư




Từ ngày chúng mình được về thăm lại Hương giang đến nay gần MỘT THẬP NIÊN. Chín năm qua, Sông Hương còn chăng nước biếc khi tháng ngày vẫn nối tiếp qua mau chẳng có gì trở lại! Gần mười năm nhưng âm vang những bài ca Huế đó vẫn vương vấn mãi trong tiềm thức chúng mình như mới hôm qua?



Bao hạnh phúc, rung động, khi chúng mình trực tiếp thưởng thức tiếng ca thánh thót, điệu hò nhặt khoan từ những người con gái xứ Huế; được tường tận chiêm ngưỡng những người con gái Huế mảnh mai, ẻo lả, dáng vẻ dịu dàng.
 
Phu Văn Lâu vẫn đó! Cầu Sông Huơng - Trường Tiền vẫn đó. Lớp lớp người đi, qua nhịp cầu xưa. Những chiếc cầu tiễn người xa Huế, rồi nhớ Huế. Có những ai ra đi nhưng chẳng dám hẹn với Huế một lần trở lại? cách trở quan san hay trắc trở lòng người? Cứ cho là hoàn cảnh; nhưng tận đáy lòng những kẻ xa quê vẫn giữ mãi hình ảnh Huế thơ  Huế mộng nằm trong ký ức ngọt ngào.

Ngày xưa, chúng mình thường nghe chương trình ca Huế ban trưa văng vẳng vọng lại từ những chiếc máy thu thanh. Những điệu Ca Huế lồng lộng giữa trưa hè oi bức như ru đứa trẻ trong nôi yên lành giấc ngủ. Những khúc Nam Ai, Nam Bình... từng là kỷ niệm của âm thanh. Phải chăng đó là tình tự quê hương, thấm đượm tình mẹ  dịu dàng cùng nhịp nhàng trao nôi trong lời ru êm ái.

Hôm nay chúng mình hạnh phúc biết bao khi tận mắt thưởng thức lại những thể điệu đó qua sự trình bày của những nàng ca Huế.  Chúng mình thật xúc động trước những người con gái từ  hình hài cho đến tiếng ca rất Huế!

Giữa giòng tĩnh lặng, cách xa sự náo nhiệt trên bờ. Đắm hồn trong âm thanh chúng mình tưởng chừng như sống lại với tiền nhân? Ngày xưa... có những văn nhân thi sĩ, thường cho đò chèo ra giữa giòng để thưởng thức tiếng ca điệu nhạc của chốn Kinh Thành.

Bảng lảng ánh tà dương, lấp lánh dòng Hương sóng gợn. Chúng mình trùng phùng tao ngộ rồi lại xa Huế - xa đất Thần Kinh lần nữa ! nhưng đã mang theo tiếng ca dễ thuơng của những người con gái Huế mãi trong lòng.

NHỚ BẠN HOÀNG EM

Âm vang mãi giọng ca thân thương của miền Cố Đô dấu ái, nhưng nhớ làm sao tình cảm đồng môn gắn bó Nguyễn Hoàng! Rời Huế ra đi, nhưng nhớ mãi Hoàng Em, người bạn âm thầm chiêu đãi chúng mình một chiều ca Huế nhưng lại là một ấn tượng yêu dấu trong đời.
Nay bạn cũng âm thầm ra đi, bên trời thương nhớ. Hôm nao đây nếu có ai về lại Hương Giang, chắc chẳng còn bóng bạn. Chiếc thuyền rồng ngày đó neo đậu bến đâu? Chỉ còn sóng nước lao xao trả lời một khi bạn đã ra đi về trời miên viễn.

Từ phương xa, chúng mình cùng thắp một nén nhang lòng, tưởng niệm cùng thành tâm cảm ơn bạn hiền một lần nữa.
 
Thuyền rồng ngày ấy nay đã đi xa. Nhưng bao điệu hò nhặt khoan rất Huế ấy vẫn âm vang mãi trong lòng. Chúng mình nhớ mãi điệu hát lời ca trên sông Hương dạo đó, chúng như cùng hương hồn bạn bay bỗng tận trời cao.
                                                                                 Đinh Hoa Lư
                                                                             Edition 22/5/2021

Comments

Popular posts from this blog

THẾ GIỚI KỲ THÚ: NHỮNG CON VẬT KỴ NHAU

DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI, ĐOẢN KHÚC 21 - 25 (TRONG 100 ĐOẢN KHÚC) – Thơ Khaly Chàm

ĐỌC "TÂM TRẠNG CỦA TRỜI" THƠ PHẠM ĐỨC MẠNH – Châu Thạch