PHỒN HOA – Thơ Trần Mai Ngân


  
                        Nhà thơ Trần Mai Ngân


PHỒN HOA
 
Ta ngồi đây giữa những toà cao ốc
Bỗng lòng buồn nhớ chái bếp nhà quê
Nhớ mùi rạ thơm, nhớ lối bờ đê
Ta nhớ lắm... nhớ ôi là nhớ...
 
Bỏ đường làng ta lên thành phố
Làm cư dân tạm trú kiếp chung cư
Sáng đi làm chiều tối ngất ngư
Đường đông nghịt ngựa xe khói bụi...
 
Quanh nơi đây mỗi người lầm lũi
Một ước mơ hoài bảo, một đợi chờ
Chen chúc nhọc nhằn tranh đua từng chút
Việc cuốn người chẳng phút thảnh thơi...
 
Cũng có cuối tuần thỉnh thoảng dạo chơi
Vào quán cà phê toàn là robot
Ngồi bấm máy bên nhau không tiếng nói
Thời đại 4.0... ôi đến lạnh lùng...
 
Ta bỗng thèm nghe tiếng nói thân quen
Của cu Tèo chọc quê cái Tý
Năm với tháng cuộc đời không như ý
Ta nơi đây cô quạnh chốn phồn hoa
 
Những chung cư cao ốc toà nhà
Cứ im lặng sáng đi về tối
Ta ở đây mà như lạc lối
Đi tìm hoài chẳng thấy ngày xưa!
 
                           Trần Mai Ngân

Comments

Popular posts from this blog

THẾ GIỚI KỲ THÚ: NHỮNG CON VẬT KỴ NHAU

DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI, ĐOẢN KHÚC 21 - 25 (TRONG 100 ĐOẢN KHÚC) – Thơ Khaly Chàm

ĐỌC "TÂM TRẠNG CỦA TRỜI" THƠ PHẠM ĐỨC MẠNH – Châu Thạch