CHÙM THƠ “DÒNG SÔNG...” CỦA LÊ VĂN TRUNG


  


DÒNG SÔNG
 
Dòng sông xưa Chảy về đâu
Mà đau cả vạn nhịp cầu trong tôi
Sông tôi Từ buổi Xa người
Còn xao xác chuyện lỡ bồi trăm năm
 
Dòng sông nào của lãng quên
Dòng sông nào của gập ghềnh bể dâu
Chảy qua tôi Những nhịp sầu
Chảy về đâu? Chảy về đâu? Cuộc người!
 
Qua em là nỗi ngậm ngùi
Qua tôi là những đầy vơi buốt lòng
                           

DÒNG SÔNG DĨ VÃNG
 
Em về lại soi bóng chiều năm cũ
Tóc mùa xanh từng sợi nhớ ưu phiền
Sông thì trôi nỗi buồn xưa đọng lại
Màu lãng quên bạc trắng cuộc tình duyên
 
Em về lại Lòng cam đành Không thể
Níu dòng sông chảy ngược bóng hoàng hôn
Và con sóng cũng ngậm ngùi kể lể
Lời trăm năm chìm giữa cõi vô cùng
 
Em về lại, phơi áo tình phai nhạt
Trải lòng buồn trên chiếc lá vàng bay
Mỗi chiếc lá một linh hồn xiêu lạc
Gió vô tâm thổi giạt bến sông này
 
Em ngồi soi bóng chiều trôi khắc khoải
Dòng sông nào chảy ngược cõi lòng em
Dòng sông nào là dòng sông dĩ vãng
Chảy miên man ru giấc mộng không thành.
                        

DÒNG SÔNG DÒNG ĐỜI
 
Ta ngồi thầm hỏi dòng sông
Sông ơi sông rộng như lòng của ta?
Ôi sông là chốn quê nhà
Mà đời ta mãi phong ba xứ người
Và sông chảy một dòng trôi
Còn ta chảy một dòng sầu nhân gian
 
Ta ngồi nhìn bóng chiều tan
Sông ơi có thấy bóng hoàng hôn ta?
Mang mang sương khói giang hà
Thuyền ai nằm đợi người xa không về.
                            
 
DÒNG SÔNG KÝ ỨC
 
Ôi những dòng sông đã biệt nguồn
Trôi về đâu hỡi, bến quê hương
Có nghe sóng vỗ bờ thiên cổ
Và gió tang thương thổi chạnh lòng
Sông chảy theo dòng trôi miệt mài
Nhớ rừng nhớ núi nhớ mây bay
Nhớ những đàn chim chiều mỏi cánh
Nhớ gió ngàn rung tia ráng phai
Sông của nghìn xưa có trở về
Để còn nghe vọng tiếng gươm reo
Người qua sông một đi không lại
Và người hóa đá đứng trông theo
Sông của nghìn xưa máu nhuộm hồng
Lời thề đau một tiếng bi thương
Ngựa hí rền vang chiều biên ải
Tóc bạc thanh xuân mù viễn phương
Những dòng sông ôi những dòng sông
Chảy về đâu trĩu nặng nỗi buồn
Có kẻ ngồi bên bờ sông cũ
Thắt ruột nhìn sông mãi biệt nguồn.
 
 
DÒNG SÔNG TÔI
 
Nước vẫn chảy qua dòng sông tôi
Và tình tôi vẫn chảy qua đời
Đời tôi là một dòng sông lạ
Chảy trăm năm chưa trọn kiếp người
 
Nước vẫn chảy qua dòng sông tôi
Em qua đời tôi như nước qua cầu
Có nghe sóng vỗ vào cơn mộng
Nước một dòng đau lạc mấy màu
 
Nước vẫn chảy qua dòng sông tôi
Và tình tôi vẫn chảy ngậm ngùi
Đời tôi là dòng sông vô tận
Chảy hoài chưa hết cuộc trần ai
 
Tôi chảy qua em một cuộc tình sầu
Tôi chảy qua em một cuộc tình đau
Tôi chảy như tim dòng máu chảy
Chảy hoài không thấy bến bờ nhau
 
Tôi chảy qua em bờ đá gập ghềnh
Tôi chảy qua tình triền dốc chênh vênh
Tôi chảy qua đời tôi chìm nổi
Tôi chảy về đâu cho nguôi quên?
                 
 
DÒNG SÔNG TÔI
 
Chảy về đâu? Chảy về đâu?
Sông ơi sông chảy về đâu, cuối cùng
Còn tôi ơi! Một dòng sông
Trăm năm chảy giữa mênh mông cuộc người
 
Chảy từ thuở đứt tao nôi
Chảy lênh đênh giữa đất trời tang thương
Này tôi ơi! Một dòng buồn
Chảy về đâu giữa bải cồn hoang vu
 
Chảy về đâu? Chảy về đâu?
Qua em là những nhịp cầu chênh vênh
Qua nhau là thác là ghềnh
Chảy buồn qua cuộc tình duyên lỡ làng
 
Đưa người, thôi, đưa qua sông
Đưa tôi, là mãi trăm dòng ngược xuôi
Chảy về đâu mà ngậm ngùi
Về đâu với cuộc tình tôi, hỡi người?
                     
 
DÒNG SÔNG VÀ DÒNG SÔNG
 
Lòng bỗng nhớ những dòng sông
Chảy trăm năm qua cánh đồng thời gian
Tôi đang ngược sóng Trà Giang
Nghe xao xác gió Sông Hàn về xuôi
 
Tiếng ai bên lở bên bồi
Hát ru từ thuở tóc người còn xanh
Gõ vào bờ đá rêu in
Chèo khua chạm nhánh lục bình lênh đênh
 
Dòng sông nào mang tên em
Dòng sông nào chở thuyền tình đời tôi
Dòng sông nào đã xa rồi
Năm mươi năm chảy ngậm ngùi lãng quên
 
Chiều nghiêng bóng nước muộn phiền
Tôi soi tôi xuống buồn tênh bóng mình
Dòng sông nào mang tên em
Là dòng sông chảy gập ghềnh tình tôi.
 
 
DÒNG XƯA BẾN CŨ
 
Quê cũ lâu rồi không trở lại
Sông Thu ngày ấy nước còn xanh?
Sóng còn vỗ nhịp sầu thiên cổ
Vào nỗi lòng mơ chuyện thái bình
Ai có ngang qua cầu Vĩnh Điện
Dong thuyền ngược nước về Phú Đa
Bến đò xưa có còn neo đậu
Hỏi kẻ tha hương có nhớ nhà?
Ai gửi cơn mơ về phố Hội
Mà xao xác sóng nước sông Hoài
Rặng liễu vi vu hồn Cửa Đại
Nghe buồn hun hút gió thiên tai
Lâu quá không về chừng lãng quên
Dòng xưa bến cũ nhớ ta chăng
Theo sóng sông Hàn xuôi ra biển
Có bóng ta như nhánh lục bình.
 
                          Lê Văn Trung
                         Tháng Tư. 2021

Comments

Popular posts from this blog

THẾ GIỚI KỲ THÚ: NHỮNG CON VẬT KỴ NHAU

DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI, ĐOẢN KHÚC 21 - 25 (TRONG 100 ĐOẢN KHÚC) – Thơ Khaly Chàm

ĐỌC "TÂM TRẠNG CỦA TRỜI" THƠ PHẠM ĐỨC MẠNH – Châu Thạch