Posts

Showing posts from May, 2021

MƯA GẦN SÁNG – Thơ Tịnh Bình

Image
  MƯA GẦN SÁNG   Trăng sao đi mất hút rồi... Cơn mưa gần sáng đơn côi giữa trời   Phố phường im lặng chơi vơi Đèn vàng hứng giọt mưa rơi ướt nhòa   Cụ già vé số co ro Mái hiên nép vội tràng ho thay lời   Bao giờ ngừng giọt mưa ơi Người trong chăn ấm thương người mưu sinh   Vội vàng mở một bình minh Mưa gần sáng có thình lình ngừng rơi...?!                           TỊNH BÌNH                           (Tây Ninh)  

TỪ DẠO ẤY NHUNG NHỚ HƯƠNG GIANG, NAY NHỚ BẠN HOÀNG EM – Đinh Hoa Lư

Image
Từ ngày chúng mình được về thăm lại Hương giang đến nay gần MỘT THẬP NIÊN. Chín năm qua, Sông Hương còn chăng nước biếc khi tháng ngày vẫn nối tiếp qua mau chẳng có gì trở lại! Gần mười năm nhưng âm vang những bài ca Huế đó vẫn vương vấn mãi trong tiềm thức chúng mình như mới hôm qua? Bao hạnh phúc, rung động, khi chúng mình trực tiếp thưởng thức tiếng ca thánh thót, điệu hò nhặt khoan từ những người con gái xứ Huế; được tường tận chiêm ngưỡng những người con gái Huế mảnh mai, ẻo lả, dáng vẻ dịu dàng.   Phu Văn Lâu vẫn đó! Cầu Sông Huơng - Trường Tiền vẫn đó. Lớp lớp người đi, qua nhịp cầu xưa. Những chiếc cầu tiễn người xa Huế, rồi nhớ Huế. Có những ai ra đi nhưng chẳng dám hẹn với Huế một lần trở lại? cách trở quan san hay trắc trở lòng người? Cứ cho là hoàn cảnh; nhưng tận đáy lòng những kẻ xa quê vẫn giữ mãi hình ảnh Huế thơ   Huế mộng nằm trong ký ức ngọt ngào. Ngày xưa, chúng mình thường nghe chương trình ca Huế ban trưa văng vẳng vọng lại từ những chiếc máy thu thanh. Những điệu

THƠ VỀ DỊCH COVID CỦA VĂN THIÊN TÙNG

Image
     THẢM KỊCH NGƯỜI - BÀI HỌC TA   Nhìn sang Ấn chỉ dăm tuần trước Lễ hành hương tắm nước sông Hằng Nguyện cầu Thánh bậc toàn năng Tín đồ chen lấn biết chăng điều nầy   Dịch Co vít đó đây bùng khởi Biến thể nầy dạng mới chớ khi Lây lan nhanh chóng vậy thì Càng nên cảnh giác khinh khi họa vào   Nhìn thảm cảnh ngán ngao bão dịch Chúng ngang nhiên hành thích bao người Vật tư y tế kiệt rồi Dàn thiêu thiếu củi không nơi ngúm người   Bởi khinh suất nên thời vỡ trận Để dịch trùng quyét tấn tả tơi Bài học nước Ấn nhớ đời Thảm kịch nhắc nhở ai ơi nằm lòng   Nhìn lại nước canh phòng nghiêm ngặt Từng đường biên giữ chặt không lơi Thế mà có kẻ hám lời Rước giặc Vũ Hán lẻn nơi thị thành   Có người diện cách ly chẳng chịu Cam phận mình dan díu Cô Vi Về rồi lại mặc sức đi Để nay gieo rắc họa vì mình đây   Vùng dịch nhiễm bao vây phong tỏa Lại truy tìm vét xóa nguồn lan Cộng đồng khổ cực muôn vàn Đội quân tuyến trước nào than vãn gì   Bài học Ấn ta thì quyết liệt Giữ biên cương canh diệt từ đầu Chớ n

CHÙM THƠ “ĐẤT TRỜI” CỦA LÊ VĂN TRUNG

Image
      ĐẤT TRỜI ĐÂU PHẢI CỦA AI   "Dans l' attente de la mort on retrouve la vie. Et sa vie"   Bao năm đất đá còn mưng mủ Thì sá gì ta khúc ruột mềm Thì sá gì em lòng cô phụ Sá gì tài tử với giai nhân   Đời như trăm nhánh sông bồi lở Ta chảy về đâu cũng muộn phiền Ta cũng đầu ghềnh em cuối bải Mỗi người chảy một nhánh đời riêng   Trôi mịt mù theo dòng lãng quên Trôi về đâu hỡi tuổi hoa niên Hoa đang hương sắc, đương hàm tiếu Vội úa tàn theo những biến thiên   Về đâu cũng dẫn vào mê lộ Ta co tàu lạc mấy sân ga Đất đá còn đau niềm cố thổ Về đâu? Mờ mịt bóng quê nhà   Nơi nao ta cũng là lưu khách Quán trọ tình em chẳng hẹn về Chẳng hẹn, mà đau bầm gan ruột Đất trời đâu phải của riêng ai! ĐẤT VÀ THƠ HÒA LỆ MÁU DÂNG ĐỜI   Không chỉ làm thơ ta còn cày ruộng Lòng khoan dung như cây cỏ ven bờ Nghe con dế gáy xa hồn sương mỏng Và tình em ngũ sắc nở vào thơ   Thương hoa khế tím chiều rơi nỗi nhớ Thương hàng cau xanh tóc thuở yêu người Thương con quốc gọi tình mùa mưa lũ Thương bàn t

DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI, ĐOẢN KHÚC 21 - 25 (TRONG 100 ĐOẢN KHÚC) – Thơ Khaly Chàm

Image
                           Nhà thơ Khaly Chàm   trích đoản khúc: dọc đường gió bụi   21. bầy đàn nếm máu thi ca văn chương vò xé thiên hà bầm đen bật cười cái sự đớn hèn súc sinh rú mộng ngáo đèn hớp trăng   22. bôi đen con mắt tiền căn dị ngôn vuốt mặt vĩnh hằng hoang vu xoay ly tròn đáy ngục tù vịn đời chổng ngược nghẹn thù ta ơi!   23. thật ra, đã ngất ngây đời nhố nhăng “dĩ đại” bựa lời giọng chim muôn năm sao lại lặng im thủ dâm hôn bóng tối chìm vô minh   24. ngày mai thắt cổ bình minh treo lên ánh sáng hiện hình satan rùng mình luyến ái lăn tăn bật cười rồi khóc lằng tằng máu xương   25. ngày câm nuốt khói quê hương hồn cuồng hóa bướm vẽ đường khuya xanh bóng cười chết sửng âm thanh an nhiên sỏi đá lệ dành riêng ta!                                                     khaly chàm

ĐỌC "TÂM TRẠNG CỦA TRỜI" THƠ PHẠM ĐỨC MẠNH – Châu Thạch

Image
      TÂM TRẠNG CỦA TRỜI !   1 Hình như tâm trạng của Trời Còn vương vướng chuyện nợ lời nguyền xưa Sáng thơm nắng, chiều đắng mưa Buồn khê bất chợt rớt trưa nơi nào   Đi tìm trưa ở hồn ao Chỉ nghe tiếng dũi cồn cào sóng bơi Đi tìm xóm tiếng ve rơi   Hàng tre cưa gió rối bời thời gian     Hoàng hôn ám ảnh chiều tàn Du dương vỡ mộng núi đàn mây bay Thăng trầm nốt ánh sáng ngày Cung mùa giao cảm thèm say màu người.   2 Thì ra tâm trạng của Trời   Sợ ta nhớ mẹ lệ đời bầm đau Yêu thương hùn hạp với nhau Giữ ta ở lại ươm màu tình quê   Gỡ mùi chinh chiến trở về   Thơm niềm kiêu hãnh lời thề với sông Gối lòng biển mẹ mênh mông   Càng thương đời mẹ ngóng trông mỏi mòn   Đếm đau thương - những mất - còn Nhưng không để mất nước non của mình   Mỗi ngày hỏi ánh bình minh Hồn thiêng người lính lặng thinh chốn nào ?   Phạm Đức Mạnh   20.05.2021    * Nhà bình thơ Châu Thạch ĐỌC "TÂM TRẠNG CỦA TRỜI" THƠ PHẠM ĐỨC MẠNH           (TÂM TRẠNG CỦA TRỜI HAY CỦA NGƯỜI?)                    

PHỒN HOA – Thơ Trần Mai Ngân

Image
                           Nhà thơ Trần Mai Ngân PHỒN HOA   Ta ngồi đây giữa những toà cao ốc Bỗng lòng buồn nhớ chái bếp nhà quê Nhớ mùi rạ thơm, nhớ lối bờ đê Ta nhớ lắm... nhớ ôi là nhớ...   Bỏ đường làng ta lên thành phố Làm cư dân tạm trú kiếp chung cư Sáng đi làm chiều tối ngất ngư Đường đông nghịt ngựa xe khói bụi...   Quanh nơi đây mỗi người lầm lũi Một ước mơ hoài bảo, một đợi chờ Chen chúc nhọc nhằn tranh đua từng chút Việc cuốn người chẳng phút thảnh thơi...   Cũng có cuối tuần thỉnh thoảng dạo chơi Vào quán cà phê toàn là robot Ngồi bấm máy bên nhau không tiếng nói Thời đại 4.0... ôi đến lạnh lùng...   Ta bỗng thèm nghe tiếng nói thân quen Của cu Tèo chọc quê cái Tý Năm với tháng cuộc đời không như ý Ta nơi đây cô quạnh chốn phồn hoa   Những chung cư cao ốc toà nhà Cứ im lặng sáng đi về tối Ta ở đây mà như lạc lối Đi tìm hoài chẳng thấy ngày xưa!                              Trần Mai Ngân

THẾ GIỚI KỲ THÚ: NHỮNG CON VẬT KỴ NHAU

Image
Vạn vật trong vũ trụ đều tuân theo nguyên tắc tương sinh, tương khắc. Vì vậy trong thế giới động vật, có những con vật khắc nhau.   RẮN VÀ LỢN   Trong quá trình sinh tồn và phát triển, lợn (lợn rừng) luôn ủi đất để kiếm ăn, và chúng thường xuyên ủi phải ổ rắn, thường thì chúng ăn luôn và coi đó như con mồi. Rắn mang theo nỗi sợ này di truyền từ đời này sang đời khác, đến heo nhà rắn cũng sợ Người ta thường nói lợn là một trong những khắc tinh của loài rắn. Nhiều người tin rằng, khi gặp được hang rắn thì lợn không bỏ qua mà đào bắt cho bằng được. Thậm chí rắn khi nhìn thấy lợn thì sợ mất vía, chỉ còn biết cuộn tròn lại chờ lợn ăn thịt.  Rắn có thể cắn lợn, nhưng do lợn có rất nhiều mô mỡ trên người nên nọc độc khó có thể xâm nhập được vào máu của chúng. Trên thực tế, lợn không phải là “thợ săn rắn” mà chỉ đơn giản là phản ứng theo bản năng. Khi nhìn thấy bất kỳ con rắn nào đến gần đàn con của chúng, loài lợn sẽ ngay lập tức dùng chân dẫm những con rắn đến chết, vì chúng không muốn đàn c